Slide


Mời Ba về ăn Tết với chúng con
  • kenny

  • kenny

Trang

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Nụ hôn có vị gì

Nụ hôn có vị gì
Nụ hôn, biểu tượng thiêng liêng của tình yêu, có thể nói lên nhiều điều về tình cảm giữa bạn và người ấy đấy.
Ảnh minh họa.
NỤ HÔNHôn nhau quả thật rất li kì
Hai cái môi kề bỗng hóa si
Mắt cụp, tim run, bên mắt hí
Tay mân, cẳng duỗi, một tay ghì
Mùi thơm xác thịt vương làn tóc
Vị ngọt men tình đượm nét mi
Chỉ kẻ từng yêu thì mới biết
Hôn nhau quả thật rất li kìHBP - 2 giờ trước

“Hôm qua lên rẫy hái chè
Hôn em một cái sướng tê cả người
Về nhà vẫn thấy em cười …
Anh ơi… mai lại đi chơi … hái chè!”
 30Duy Tuấn - 1 giờ trước


Đời Cười Ký sự

By Võ Nhật Thủ From Đời Cười Ký sự

Kính gửi Con Người.
Chẳng cần bóng gió mà cũng chẳng cần trịnh trọng, tui tự giới thiệu tui là Con Cặc, là một bộ phận hữu cơ gắn liền với Con Người các vị cả về mặt tinh thần lẫn thể xác và cũng là giống “Con” cùng với phần “Con” trong Con Người của các vị.
Tui phải viết thư này trong tâm trạng cực kỳ bức xúc vì những phát ngôn “bôi tro, trét trấu” của các vị đụng chạm đến lòng tự trọng của họ nhà tui.
Trước hết tui phải nhắc lại rằng, tính chất quan trọng của Con Cặc, là họ nhà tui, đối với đời sống Con Người của các vị là điều không thể chối cãi.
Xét một cách biện chứng, chính Con Cặc mới là ông tổ, ông nội, ông cha của các Người. Nếu không có bọn tui các Người đừng hòng mà có mặt trên thế gian này. Nói xin lỗi, các vị cho chúng tôi là hạ đẳng, là gắn liền với cái bẩn thỉu của nhục dục (bọn tui khinh!) nhưng không có bọn tui, tình yêu của các đôi “nam thanh, nữ tú” không sớm thì chày cũng vỗ cánh bay xa! Lúc đó đừng hòng nói đến sự ra đời của các vị. Nói rứa để các vị hình dung tiếp là bọn tui đã mang lại cho các vị niềm hạnh phúc, sung sướng đến ngọt ngào thế nào trong đời sống tình yêu của các vị.
Họ nhà tui đã một thời được Con Người các vị xem là Linh Vật thờ cúng rất chi là hoành tráng, Đó là thời huy hoàng nhứt trong lịch sử họ Con Cặc bọn tui (Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?). Nói có sách mách có chứng, các vị cứ lên tận đền Mỹ Sơn, Quảng Nam nơi đó các vị có thể sờ tận tay, day tận mặt tượng họ nhà chúng tui vẫn uy nghi trên đó và vẫn được gọi một cách trân trọng như danh tính từng khắc tên trong bảo tàng lịch sử Con Người các vị: Tượng Linga!
Vậy mà!
Tui không hiểu các vị hơn tui cái điều chi! Tại răng mỗi khi có cái chi nhớp nhúa nhứt, bẩn thỉu nhứt lại đem ra so sánh với họ nhà tui!
Này nhé! Bọn tui chỉ biết âm thầm làm giúp nhiệm vụ cao cả (lẫn thiêng liêng) để cho quý vị được sống, được tồn tại, Chúng tui không than phiền một tiếng. Chúng tui có ngôn ngữ riêng, cảm xúc riêng, vẫn biết sướng khổ, đau buồn. Ngôn ngữ của chúng tui chỉ có “cái” của nửa thế giới Con Người tức là cái chỗ các vị được sinh ra để đăng ký làm Người í! là có thể đã, đang và sẽ cảm nhận một cách sâu sắc nhất! Nói tóm lại chúng tui không biết nói như Con Người. Vậy mà thằng Người mô, con Người mô phát ngôn bậy bạ không xứng đáng của thành viên trong cộng đồng xã hội các vị, các vị lại rống lên là thằng í, con í nói như Con Cặc!
Rứa thì…. nghĩa là răng hử?
Bọn tui không cần học hành nên không là bác sĩ, Bọn tui chưa từng chữa người nhưng cũng chưa từng làm cái trò bỉ ổi đưa tay dao, tay kéo làm chết bệnh nhân rồi vứt xác xuống sông! Bọn tui khinh luôn cả cái quân dểu giả nhân bản xét nghiệm máu của các Người để trục lợi cho bản thân. Vậy mà tại răng các vị lại đem mấy thằng đó ra chửi: Đồ bác sĩ như Con Cặc!
Nghĩa là, là…. răng hử? Răng mà dám xúc phạm đến nhân cách Con Cặc tui rứa hử?
Bọn tui nào biết xây cầu, đập cống. Nhắc lại: Việc đó là của các vị, các vị phải biết đưa công trình cho thằng mô, con mô có đạo đức chứ? Tại răng bọn í lại cấu kết với nhau (mà các vị gọi là nhóm lợi ích) nuốt sắt, nuốt xi măng nuốt tàn bạo không con nhân tính. Bọn hắn có xứng đáng làm Con Người của các vị hay không? Vậy tại răng lại hô cho thiệt bự: Tụi xây dựng nớ làm như con Cặc. Oan không chớ!
Tui nói thiệt nghe! Vừa rồi cái vụ Bắc Giang, ông Chấn bị oan đó! Các Người quy cho ông Chấn cái tội hiếp dâm rồi giết người, tui nghe mà giận không chịu được!
10 năm tù oan của ông Chấn là do ai? Đừng Quy tội cho Con Cặc tui là thủ phạm trực tiếp tham gia nghe! Mà là do sự ngu dốt của Con Người các vị hết đó! Nhớp bẩn, táng tận lương tâm hết chỗ nói! Tui nhắc lại nghe cho rõ nè! Việc điều tra là của ngành công an các vị, bọn tui biết chi? tại răng cũng đem chúng tui ra: Tụi hắn điều tra như Con Cặc!
Dân Miền Trung dầm mình trong lũ, các vị đâu biết rằng chúng tui là những nạn nhân trực tiếp. Các vị cứ hình dung đi! Nếu đem cả cái đầu các vị nhúng trong nước lũ các vị có chịu nỗi 2 phút hay không? Rứa mà hàng trăm, hằng ngàn Con Cặc chúng tui phải dầm mình trong nước suốt kỳ lũ, hiếm hoi lắm mới được tròi lên mặt nước để được hít thở. Rứa đó! Lỗi ni các vị cứ ầm lên nào nhà thiên tai, nào là nhân tai. Chung quy nhà trôi, người chết, cái lỗi to nhứt các vị quy về cho mấy thằng thủy điện. Các vị cứ nghêu ngao do quy trình xả lũ của tụi hắn như Con Cặc! Xin lỗi các vị nghe! Con Cặc chúng tôi có hình thù hẳn hoi. Khi cương thành to, lúc nhu về nhỏ. Còn cái quy trình xả lũ hắn như thế nào? Các vị, có vị nào có dám quả quyết là hắn có hình thù giống Con Cặc họ nhà tui?
Nói tóm lại, càng nói càng tức, tức lắm! Các Người cứ cho mình là đạo mạo, là đạo đức này nọ nhưng xét cho cùng các Người mới là đám dơ bẩn, mất nhân tính ở cấp thượng lưu! Chúng tôi cực lực phản đối những so sánh bẩn thỉu, mà thực chất hoàn toàn bịa đặt, vu khống cho họ hàng nhà chúng tui!
Các vị hãy cứ nhìn lại mình đi! Ngẫm lại mình đi! Các vị đã tốt lành chi đó mà răng dám đem cái đồi bại, bẩn thỉu nhứt trong đời sống, trong cách ăn, nếp ở của mình ra so sánh với đạo đức ngời ngời của Con Cặc nhà tui!
Với lá thư này tui thay mặt cho Họ hàng nhà Con Cặc yêu cầu các vị chấm dứt ngay lập tức và vô điều kiện những nhạo báng, vu khống một cách bỉ ổi liên quan đến danh dự chúng tui.
Không phải là tui dạy khôn các vị đâu! Nhưng các vị nên chọn chính các vị để so đo với cái chi xấu xa, bỉ ổi của các vị là đúng hơn mà cũng chẳng ảnh hưởng đến lòng tự trọng của họ nhà khác. Ví dụ như hãy dũng cảm mà hét lên: Đồ ăn nói như Con Người! Đồ mất dạy như Con Người! Đồ vô đạo đức như Con Người!
Hãy mạnh dạn lên các vị! Người Tàu có câu rất hay tui nhắc cho các vị nhớ: Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu. Dịch sang nghĩa hằng ngày của các vị là: Ngậm máu phun người, dơ miệng mình trước.
Nói rứa để các Người biết bụng dạ Con Cặc bọn tui!
Kính thư.
Con Cặc.

3 phản hồi

  1. Vũ Thế Phan, on 24.11.2013 at 11:15 said:
     
    0
     
    0
     
    Rate This
    Trích: [ Tui nói thiệt nghe! Vừa rồi cái vụ Bắc Giang, ông Chấn bị oan đó! Các Người quy cho ông Chấn cái tội hiếp dâm bé gái 5 tuổi, tui nghe mà giận không chịu được!].
    - Tác giả nhầm: Án oan sai 10 năm của ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang) là vụ giết bà Nguyễn Thị Hoan mà thủ p

ANH THĂNG ƠI! EM BAY VỚI!..

ANH THĂNG ƠI! EM BAY VỚI!..

Tuân Phẹt - (Ghi lại cuộc phỏng vấn - trò chuyện giữa "Phóng viên" Phot_Phet và anh La #)

Phot_Phet: Khiếp!. Ngó anh khai mào phiên điều trần sáng nay trước Quốc hội, mà thương cho anh quá!.

La #: Mày dùng từ chuẩn lại đi, ở ta gọi là chất vấn. Sao thương?. Mặt tao có nhọ à?.

Phot_Phẹt: Không anh ạ!. Mặt anh không nhọ nhưng trông căng thẳng quá. Chả khác gì mặt cậu học trò bị cô giáo gọi lên bảng truy bài mà không thuộc!.

La #: Tao cũng đã trình bày rồi!. Tao mới ngồi ghế nóng, đít hẵng còn chưa ấm, lại là người đầu tiên. Lúng túng là phải!.

Phot_Phet: Em cũng thông cảm với anh!. Nhưng có vẻ anh không phải là người giỏi diễn đạt, trình bày!.

La #: Chả riêng tao đâu!. Ở ta, lãnh đạo ai cũng thế. Rất kém kỹ năng này. Nhiều ông rời “phao” ra là... “chìm” hẳn!.

Phot_Phet: Có hai kỹ năng tối quan trọng để làm lãnh đạo là thuyết trình và hành động, mà hỏng mất một thì làm gì, anh?.

La #: Đồng ý với mày!. Tao chỉ là người của hành động. Tao vẫn hơn khối các ông không nói và cũng chẳng làm!.

Phot_Phet: Thế họ làm gì, thưa anh?.

La #: Mày hỏi khó quá!. Không nhẽ tao lại nói thẳng ra là họ chỉ có mỗi việc ngậm miệng và ... ăn tiền!.

Phot_Phet: À, vâng!. Nói về chuyện hỏi han, em thấy nhiều vị Đại biểu Quốc hội hỏi anh khó quá. Tỷ như, khi nào thì hết ách tắc, bao giờ hết tai nạn giao thông?.

La #: Đúng là nhiều ông hỏi lấy được, làm ra vẻ!. Tao là người chứ đâu phải thánh nhân, thày bói hay chiêm tinh gia, mà bắt tao trả lời những việc, không phải của ngày hôm nay?. Nói thật với mày, việc tao trả lời đã là thụ động, lúng túng rồi, nhưng việc người ta chủ động đặt câu hỏi, cũng chả nên hồn?.

Phot_Phet: Thì đấy! Người ta vẫn than thở chất lượng hỏi và trả lời chất vấn là rất kém. Là do đâu, thưa anh?.

La #: Tao mượn lời người xưa mà nói với mày rằng, tại cái xứ ta nó thế. Hay như lời người nay nói, ông nào thì tao quên rồi, rằng thì nước ta không hẳn là nước đang phát triển hay chậm phát triển, mà là nước rất... khó phát triển!.

Phot_Phet: Gay go thế cơ ạ. Thưa anh?.

La #: Đúng thế!. Nên tao kêu gọi phải hành động. Luôn và ngay. Không thể trù trừ, chậm trễ!.

Phot_Phet: Em đồng ý. Nhưng cụ thể chúng ta phải làm gì?.

La #: Xin được cho tao giữ kín kế hoạch và lộ trình. Nói ra, người ta biết mà đối phó, xỏ xiên là rất mệt. Nhưng như mày cũng thấy, tới đây tao cấm bớt xe, dẹp vỉa hè và kiện toàn cũng như nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước đối với giao thông!.

Phot_Phet: Gần mà xa, anh nhỉ?.

La #: Xa và gần thì đúng hơn!. À! Mà tao mới "chém hai tướng dưới trướng" để an lòng quân - dân, mày biết chưa?.

Phot_Phet: Em cũng có nghe qua. Em còn biết anh ban lệnh cắm trại tuyền doanh, không cho tướng sĩ dưới trướng luyện môn uýnh Góp!.

La #: Đúng thế!. Trò đó vô bổ. Rảnh rang ăn tiết canh vịt, uống Ba-len-thai, hòa tình tướng sĩ, anh em nhẽ ngọt ngào hơn!.

Phot_Phet: Anh làm em nhớ đến chuyện “hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”!.

La #: Tao không biết chuyện đó!. Nhưng thú thực với mày, tao rất khoái món tiết canh vịt nhắm với rượu Ba-len-thai!.

Phot_Phet: Đông - Tây hội ngộ, anh nhỉ?.

La #: Chuyện!. Tiết canh nó vừa hồng vừa chuyên, gia giảm có thêm hành - lạc, lại vừaa bổ, vừa mát. Kết với cái anh Ba-len-thai nồng nàn, hăm mấy năm. Tuyệt!.

Phot_Phet: Em nghe đâu bên Tàu, người ta còn ăn cả nhau thai lẫn thai nhi, nhắm với X.O dòng V.S.O.P thượng hạng!.

La #: Tao không thích ăn thịt người. Trừ hàng tươi sống, giống cái!.

Phot_Phet: He! He!. Em cứ tưởng anh thích ăn mỗi tiết canh vịt!.

La #: Mày đểu nó vừa vừa thôi. Tao đang trẻ thế này mà ăn mỗi thứ đấy thì chết à?. Bề trên của tao, quá lai hy rồi, mà còn tranh thủ “gặm” được “cỏ” chiều xuân nữa là!...

Phot_Phet: Ai mà phúc đức và khỏe mạnh thế ạ?.

La #: Mày lại hỏi khó!. Nói ra cho thiên hạ nó bắt trước à?. Mày có thể chửi tao ngu, tao“ đánh mìn”!. Nhưng tao mà nói cho mày biết đấy là ai, thì phạm vào tội tiết lộ... bí mật Quốc gia đấy, hiểu chưa?.

Phot_Phet: Nghe nghiêm trọng, anh nhỉ?. Chiều nay, anh có phải đăng đàn giả nhời nốt chất vấn không ạ?.

La #: Mày chả hiểu đéo gì về Quốc hội. Đó là Trường thi. Ông Chủ tịch là Chánh Chủ khảo, các Đại biểu là người ra đề. Tao tuy thân Bộ trưởng, nhưng cũng không hơn phận thằng học trò, như mày nói. Tao thi xong buổi sáng rồi!..

Phot_Phet: Thế Giám thị là ai ạ?.

La #: Mày ngu bỏ mẹ!. Là nhân dân chứ còn ai nữa?.

Phot_Phet: Thảo nào các anh thi đỗ hết!. Có trượt, thì cũng được Chánh Chủ khảo phúc tra, nâng điểm cho đỗ vớt!.

La #: Mày nói thế là sao?.

Phot_Phet: Vì Giám thị thì đứng ngoài và chả có quyền hành mẹ gì cả!.

La #: Thì cái xứ ta nó thế!..
-----------------------------------------------------------
* Hình ảnh chỉ có tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.


Tạp chí Wall Street số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt

Tạp chí Wall Street số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
 
- Mới đây, tờ tạp chí kinh doanh nổi tiếng của Mỹ - Wall Street Journal đã cho đăng tải một bài viết khen ngợi món phở Việt Nam. Bài viết có những nhận định, so sánh sâu sắc về món ăn nổi tiếng của người Việt.
Bằng giọng văn hài hước, dí dỏm và chân thành, phóng viên của tờ Wall Street Journal đã có một bài viết thú vị về phở Việt:
Tạp chí kinh doanh số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
Đáp máy bay đến Hà Nội trong một buổi sớm se lạnh, khi cảm giác lâng lâng, say say của máy bay vẫn còn khiến đầu óc “nửa mê nửa tỉnh”, tôi bước vào một quán ăn nhỏ ven đường, tỏa ra mùi hương ngào ngạt, quyến rũ. Tôi đã ở đây rồi, nơi tân cổ giao duyên, nơi Đông Tây gặp gỡ - Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến của Việt Nam.
“Ông ăn ngay đi nhé!”, cô phục vụ lấy tay ra hiệu chỉ vào bát phở vừa mới đặt xuống trước mặt tôi. Trông cô nghiêm nghị như một vị tướng chỉ huy cấp dưới, nhưng đó chỉ là sự so sánh hài hước của tôi thôi. Thực ra, cô đang thể hiện sự quan tâm, có lẽ trông tôi không khỏe và cô đang lo lắng cho người khách phương xa. 
Bát phở đặt trước mặt tôi - món ăn thương hiệu của ẩm thực Việt Nam đây rồi, trông thật giản dị: những sợi phở trắng bơi trong bát nước dùng, rải đều trên mặt là những lát thịt bò thái mỏng. Đi kèm bên cạnh là một đĩa bày rất khéo những thức rau sống, giá đỗ, miếng chanh cắt nhỏ, lát ớt chỉ thiên… 
Phở, tôi đã ăn nhiều lần. Đó luôn là món ăn đặc biệt đối với tôi. Kể từ lần đầu tiên được nếm thử hương vị phở ở đất nước quê nhà cách Việt Nam nửa vòng trái đất - nước Mỹ, tôi đã biết mình sẽ không bao giờ có thể quên món ăn này. 
Tạp chí kinh doanh số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
Tôi cũng không bao giờ có thể miêu tả hương vị phở, nó quá sâu sắc và phức tạp, chẳng dễ nói bằng lời được. Bởi lẽ, để có tô phở đặt trước mặt tôi đây, người chủ quán đã phải chuẩn bị cầu kỳ từ trước đó nhiều tiếng đồng hồ.
Nguồn gốc của phở thật bí ẩn. Người thì bảo phở là món lai Pháp, người lại bảo nó xuất xứ từ Trung Hoa, có người lại quyết bảo vệ: phở là của Nam Định. Bất kể phở xuất xứ từ đâu, người Việt Nam các bạn vẫn luôn bảo rằng phở là linh hồn ẩm thực của Hà Nội. 
Ở thành phố miền Bắc đông đúc này, mặt trời lên là đường phố bắt đầu hối hả, mặt trời lặn là ai về nhà nấy, đến đêm thì không gian được trả lại sự tĩnh lặng. Tôi thường thấy những người bán hàng rong đạp xe xung quanh thành phố với những thúng mủng đựng chanh, ớt, tỏi… Và tôi cũng thường thấy các quán phở có khách từ sáng đến đêm, đó là món ăn mà có lẽ người ta có thể ăn từ ngày này sang ngày khác, từ bữa này sang bữa khác không chán, tôi nghĩ vậy.
Phở là món quà đặc sản của Hà Nội, một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam- Thạch Lam từng viết như vậy hồi thập niên 1940. Điều này vẫn không thay đổi cho tới tận hôm nay. Phở là đặc sản Hà Nội không phải bởi chỉ người Hà Nội mới biết nấu phở mà bởi ở Hà Nội, hương vị phở thơm ngon đặc biệt, một thứ vị riêng có.
Tạp chí kinh doanh số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
Hai thúng hai đầu và một dải quang gánh ở giữa nối liền, ai đó đã miêu tả hình ảnh đất nước Việt Nam như vậy. Miền Bắc với Hà Nội ở một đầu quang và miền Nam với thành phố Saigon ở đầu còn lại. Đến với thành phố Saigon , tôi cũng dùng phở và nhận thấy hương vị hai nơi thật khác nhau, phong cách nấu ở hai thành phố này có những khác biệt thú vị.
Tôi muốn kể cho các bạn nghe về trải nghiệm đầu tiên của tôi với phở. Nó bắt đầu từ một nhà hàng ở tận thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Mỹ. Ở những năm 1990, khi đó, phở vẫn còn chưa được nhiều người Mỹ biết tới. Một đầu bếp Mỹ có tên Didi Emmons đã mở quán phở đầu tiên trong bang. Có lần ghé qua ăn thử và quá ấn tượng với món này, cậu sinh viên trẻ là tôi khi đó đã ngay lập tức xin được làm thêm tại cửa hàng.
Tôi đã từng làm việc ở nhiều cửa hàng ăn suốt thời đi học nhưng chưa có món nào gây ấn tượng với tôi như phở. Tôi khâm phục cách người ta sáng tạo ra nước dùng của phở, cách người ta thái và chẻ những cọng hành, cách đập gừng làm sao để miếng gừng vừa đủ độ dập và tiết ra hương thơm không quá nhạt cũng không quá nồng. 
Rồi hằng hà sa số những thứ thảo mộc tinh tế mà người ta dùng để chế vào nồi nước phở. Có những đêm tôi được người chủ quán ở Cambridge giao trông nồi nước dùng, tôi đã say sưa ngắm những bong bóng phập phồng trong nồi nước. Hít hửi hương thơm tỏa ra, tôi tin rằng đây là thứ nước dùng tinh tế nhất trong thế giới của các loại nước dùng.
Tạp chí kinh doanh số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
Hương vị phở ở Hà Nội giản dị và cổ điển, nước dùng thanh và trung thành với những gì truyền thống - những lát thịt bò thái mỏng, những cọng hành tươi thái nhỏ và một vài chiếc lá rau thơm… 
Những quán phở ngon nổi tiếng ở Hà Nội lại tập trung ở những con phố hẹp và đông đúc nằm trong khu phố cổ. Hàng quán ở đây san sát nhau, người dân “luồn lách” trong dòng xe đông đúc một cách rất “cơ động” bằng những chiếc xe máy nhỏ gọn. 
Đường phố thì thế nhưng người dân ở đây vẫn giữ được sự thư thái, thoải mái mỗi khi ngồi xuống ăn quà. Nhiều khách du lịch khi sang Việt Nam không dám ngồi xuống những hàng quán vỉa hè và họ đã tự tước đi quyền thưởng thức sự tinh túy của ẩm thực Hà Nội. Sự tinh tế đó lại nằm ở chính những hàng quán ven đường này. 
Phở ở thành phố Saigon có hương vị nồng đượm. Ở đây nước dùng đậm đà, hơi đục chứ không trong và thanh như nước dùng ngoài Hà Nội. Ở đây, phở có nhiều sáng tạo, cải biên thú vị với những nạm, tái, gầu, bò viên… thơm nức, mềm mại. Người yêu phở ở thành phố Saigon vì thế có nhiều lựa chọn “phi truyền thống” hơn. 
Tạp chí kinh doanh số 1 của Mỹ viết về sự độc đáo của Phở Việt
Theo tôi, phở có thể được coi là một “thức ăn nhanh” của người Việt. Các nguyên liệu thường được chủ quán bày sẵn ra các khay và chế biến rất nhanh, chỉ vài phút sau khi gọi món, bát phở nóng sốt, thơm lừng đã được đặt ngay trước mặt thực khách. 
Ở Việt Nam có những quán phở mở từ tờ mờ sáng, thậm chí có cả quán mở xuyên đêm. Những nồi nước dùng ở đây to khổng lồ tới mức tôi tưởng tượng mình… có thể bơi trong đó. Chưa tới 2 đô la, du khách đến Việt Nam đã có thể thưởng thức món ẩm thực tinh tế đỉnh cao của Việt Nam - một ưu đãi quá lớn.
Sau khi đã thưởng thức phở ở cả miền Bắc và miền Nam, tôi nhận ra rằng phở ở Hà Nội thanh và truyền thống còn phở ở thành phố Sài Gòn đậm và “tân thời”. Đối với cá nhân tôi, tôi thích phở của thành phố Sài Gòn Hồ  hơn bởi tôi yêu vị ngọt đậm trong tô phở Sài Gòn.
Trước khi bước ra khỏi quán, cô phục vụ thân thiện hỏi tôi: “Ông đã no bụng chưa?”. Tôi chỉ cười. Làm sao có thể no được khi phở Việt Nam ngon đến vậy? Dù đã ăn hết cả tô nhưng tôi vẫn luôn thấy thòm thèm, đúng như người Việt vẫn nói: No bụng đói con mắt. Chắc chắn tôi sẽ còn nhiều lần ăn phở, ngay cả sau khi đã trở về Mỹ. Người Mỹ giờ đây cũng đã có nhiều người “nghiện phở” như tôi. 
 
 
Theo Wall Street Journal

Khách sạn cho người vô gia cư

Khách sạn cho người vô gia cư
***
Câu chuyện tưởng như hoang đường ấy đã diễn ra ở khách sạn Ngọc Quý (phường Hiệp An, TP.Thủ Dầu Một, Bình Dương)...

Có một cặp vợ chồng suốt đời làm lụng vất vả dành dụm được một số tiền mua đất xây khách sạn để kinh doanh nhưng thật bất ngờ sau gần chục năm kinh doanh, họ bỗng dưng chuyển 46 phòng đầy đủ tiện nghi sang cho những người nghèo, người già neo đơn, lang thang ở… miễn phí. Câu chuyện tưởng như hoang đường ấy diễn ra ở khách sạn Ngọc Quý (phường Hiệp An, TP.Thủ Dầu Một, Bình Dương). Số tiền mà đôi vợ chồng chủ khách sạn này bỏ ra mua và xây dựng năm 2002 ước tính lên đến gần 2 tỷ đồng, tương đương 80 cây vàng thời gian đó.

Khách sạn Ngọc Quý nay được đổi thành Cơ sở bảo trợ xã hội từ thiện

Thấy người ta ngủ ngoài đường sao mình nỡ cho thuê! Từ đường Nguyễn Chí Thanh, rẽ vào một con hẻm khá lớn chừng hơn một trăm mét là thấy tấm biển của khu khách sạn Ngọc Quý… Hỏi người dân xung quanh mới biết, khu phố này là “thiên đường” để người dân làm nghề kinh doanh nhà nghỉ, khách sạn bởi nó chỉ cách khu du lịch Đại Nam khá nổi tiếng chừng vài trăm mét. Vì thế, cả khu phố này có tới mấy chục cái khách sạn, nhà nghỉ mọc lên để phục vụ du khách và cả những người dân có nhu cầu nghỉ ngơi xung quanh.

Khách sạn Ngọc Quý nhìn khá hoành tráng với 3 dãy phòng liền kề hình chữ U, cao 2 lầu, có sân rộng ở giữa. Tất cả đều được thiết kế rất bài bản, thẩm mỹ. Cô Nguyễn Thị Diễm Lệ, 39 tuổi, chủ khách sạn cho biết, khách sạn này do cha mẹ cô là ông Nguyễn Quang Sức và bà Đỗ Thị Quý xây dựng cách đây khoảng hơn 10 năm trên diện tích gần 1.000 mét vuông để kinh doanh. Có ngày khách sạn đón mấy chục khách, thu vài triệu đồng.

Công việc đang diễn ra suôn sẻ thì đùng một cái, ông bà chủ quyết định không kinh doanh khách sạn nữa, và xin chính quyền địa phương chuyển đổi mục đích từ khách sạn thành nhà bảo trợ xã hội. Ông Sức năm nay đã 69 tuổi, quê gốc ở vùng Ba Tri (Bến Tre) nhưng từ nhỏ đã lên Chợ Lớn kiếm sống. Ông tâm sự, hồi trẻ ông khổ lắm, làm đủ thứ nghề kể cả đi làm thuê làm mướn. Sau một thời gian làm lụng, chắt chiu, hai vợ chồng gom hết vốn liếng mua miếng đất ở phường Hiệp An để cất khách sạn kinh doanh.

Một đêm, ông bà gặp khách là hai mẹ con chẳng biết từ đâu tới ngồi nép bên cánh cổng vì trời mưa khá lớn. Thấy thương tình, ông bà mời vào, dành cho một phòng nhưng hai mẹ con cứ rụt rè không dám ở vì không có tiền. Cám cảnh, ông bà hứa không lấy tiền để hai mẹ con chị ta vào ở. Sau khi biết chị ta cũng ở quê miền Tây giống mình nhưng từ khi lấy chồng lên Dầu Tiếng (Bình Dương) ở thì mới phát hiện chồng nghiện hút lại suốt ngày đánh đập nên chị phải bỏ nhà đi lang thang. Cách đây mấy tháng, chị có quen một người đàn ông làm nghề xe ôm dưới Thuận An nên đưa con về sống chung. Ai dè, thêm một lần nữa chị lại bị gã đàn ông đó lừa lấy hết số tiền ít ỏi mà chị dành dụm để nuôi con nhỏ rồi hắn bỏ đi mất. Tay trắng nơi đất khách quê người, không biết lấy gì nuôi con nên chị phải đi lang thang ăn xin kiếm sống qua ngày. Ban đêm, hai mẹ con cứ gặp vỉa hè, lề đường nào thì ngủ tạm.
 
Ông Sức cùng vợ mình, bà Quý những năm đầu kinh doanh khách sạn này

Từ câu chuyện ấy, ông Sức, bà Quý thấy quá thương cảm nên cho mẹ con chị ở lại khách sạn luôn. Tiếng lành đồn xa, thỉnh thoảng lại có người lang thang, người vô gia cư tìm đến khách sạn, rụt rè hỏi thăm rồi xin ở…miễn phí. Cuối cùng, sau gần 1 năm, do lượng người nghèo tìm đến ngày một đông, sau nhiều ngày đêm bàn tính, đôi vợ chồng già ấy quyết định không kinh doanh nữa và dùng khách sạn để dành riêng cho người nghèo ở miễn phí. Từ đó khách sạn Ngọc Quý trở thành Cơ sở bảo trợ xã hội từ thiện Ngọc Quý, thắp lên ngọn lửa dù nhỏ nhưng vô cùng ấm áp…

Mặc dù chỉ mới mở cửa đón những khách hàng “đặc biệt” chừng một năm nay nhưng Cơ sở Ngọc Quý đã cưu mang vô số những mảnh đời bất hạnh. Có những người đến rồi đi theo kiểu tạm trú trong một thời gian ngắn để vượt qua giai đoạn gian khó, có người ở lại luôn nơi đây vì không còn sinh kế nào khác. Dù bất cứ hoàn cảnh nào, theo chị Diễm Lệ, họ cũng được đối xử như những… thượng đế thực sự. Họ được bố trí phòng ở có giường, nệm, tivi, máy quạt hay máy lạnh tùy sở thích.

Chị Phạm Thị Nga, 41 tuổi, bị dị tật ở chân, không làm được việc nặng cho biết, cách đây mấy năm, chị cùng cô con gái rời quê ở Tánh Linh (Bình Thuận) lưu lạc vào Bình Dương kiếm sống. Con gái chị, ban ngày làm công nhân, tối về phụ mẹ làm thêm nghề may cũng đủ sống qua ngày nhưng sau tết, chẳng may bị lừa đưa sang bên Trung Quốc làm vợ lẽ người ta. Cách đây mấy tháng, nó may mắn liên lạc được với chị nhưng không làm cách nào về Việt Nam được. Một mình chị, sau khi khóc cạn nước mắt vì thương con, tưởng đã cùng đường thì nghe người ta đồn khách sạn Ngọc Quý có cưu mang giúp đỡ người nghèo. Tới nơi thấy khách sạn cao to quá, chị thầm nghĩ sao lại dành nuôi người nghèo nên nghi ngờ toan bỏ đi. Thấy chị ngập ngừng, một người bước ra động viên chị mới mới dám vào xin bà Quý cho nương tựa, vượt qua tháng ngày trần ai, chờ con trở về đoàn tụ.

Những em nhỏ cũng được chăm sóc ở khách sạn

Theo chị Diễm Lệ, cơ sở đang là nơi lưu trú của hơn 30 người trong đó một nửa là trẻ em lang thang. Các em có độ tuổi từ vài tháng cho tới 12 tuổi, bị cha mẹ bỏ rơi hoặc bị thất lạc người thân. Những em nhỏ thì được nuôi nấng còn những em lớn hơn, đã được đến trường học. Còn lại là người già neo đơn, không nơi nương tựa. Các cụ được đưa về đây từ bệnh viện, từ những góc đường, gầm cầu hay qua lời giới thiệu của những người dân trong vùng.

Theo ông Sức, thời gian qua, để duy trì hoạt động của trung tâm và có đủ thực phẩm nuôi sống từng ấy thực khách, ông bà cũng khá vất vả vì tuổi đã cao. Ngoài nguồn thực phẩm hai vợ chồng phải bỏ tiền ra mua, phần còn lại do một số người mang tới làm từ thiện. Ông Sức bảo, nếu ông bà còn mạnh khỏe, minh mẫn thì sẽ không để bất cứ ai đến khách sạn ở phải chịu đói, chịu khát. Ông tuyên bố: “Vợ chồng tôi sẽ nguyện phục vụ tất cả bà con đến đây theo đúng tiêu chuẩn của… khách sạn”.

Ông Sức còn cho biết, cách đây 4 năm, có người đã trả 12 tỷ mua khu khách sạn này nhưng vợ chồng ông không bán. Số tiền đó tuy lớn thật, nhưng ông cứ day dứt nếu bán nó đi, còn đâu chỗ cho những người cơ nhỡ nương tựa. Tấm lòng của ông thật đáng quý trong thời buổi hiện nay…

Hoàng Giang (Dòng Đời)

Xem Tử Vi 2014 Xem tử vi tuổi Tý năm 2014 Giáp Ngọ: Bính Tý, Canh Tý, Giáp Tý, Mậu Tý, Nhâm Tý

Xem Tử Vi 2014

Bất ổn Thái Lan: Vì sao và như thế nào?

Bất ổn Thái Lan: Vì sao và như thế nào?

Jonathan Head
BBC News, Bangkok
Cập nhật: 12:52 GMT - thứ ba, 26 tháng 11, 2013

Cảnh sát bên ngoài Hạ viện Thái Lan hôm 26/11
Cảnh sát đã gia tăng sự hiện diện trước làn sóng biểu tình mới
Trong vài tuần qua, một giai đoạn tương đối bình lặng trong chính trường Thái Lan đã tan vỡ.
Hàng chục ngàn người biểu tình đã xuống đường ở Bangkok giống như những phong trào phản kháng trước đây vốn đã dẫn tới một cuộc đảo chính của phe quân đội, chiếm giữ sân bay quốc tế của phe áo đỏ, hai thủ tướng phải từ chức theo lệnh của tòa án cũng như chiến dịch của quân đội ở Bangkok khiến hơn 90 người chết hồi năm 2010.

Những năm bất ổn xoay quanh vị cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra làm cho Thái Lan sốc và kiệt sức vào năm 2010.
Trong ba năm qua không ai muốn có thêm đối đầu.
Những cố gắng của phe hoàng gia cứng rắn nhằm khơi dậy biểu tình chống chính quyền của em gái ông Thaksin, Thủ tướng Yingluck Shinawatra, đã không mang lại kết quả.
Tất cả đã thay đổi trong tháng trước khi đảng Pheu Thai của ông Thaksin bỗng nhiên mở rộng một đề nghị ân xá, vốn ban đầu chỉ ảnh hưởng tới những thường dân tham gia biểu tình trong quá khứ, thành việc xóa bỏ tất cả những vụ kết tội liên quan tới những xung đột chính trị kể từ năm 2004 tới nay.
Dự luật có vẻ xóa bỏ không chỉ bản án lạm quyền đối với ông Thaksin hồi năm 2008 mà còn gỡ trách nhiệm cho những người ra lệnh xả súng vào những người ủng hộ ông vào năm 2010.
Ủy ban chống tham nhũng của Thái Lan cũng ước tính khoảng hơn 25.000 vụ tham nhũng có thể bị ảnh hưởng bởi đề nghị ân xá.
Chỉ có vài trăm vụ bị xử theo luật khi quân hà khắc là không thuộc diện được ân xá.
Điều quan trọng là dự luật có vẻ mở đường cho ông Thaksin trở về sau hơn năm năm sống lưu vong.

Khí thế

Những cuộc biểu tình lần này rất rộng khắp và đầy khí thế.
Ông Thaksin vẫn được dân quê Thái Lan ưa chuộng
Tham gia xuống đường có các học giả, thẩm phán, bác sỹ, y tá, sinh viên, nhân viên văn phòng cũng như các đối thủ truyền thống của ông Thaksin từ Đảng Dân chủ đối lập và từ các nhóm áo vàng đã khiến ông và các đồng minh mất quyền trong giai đoạn 2006-2008.
Ngay cả một số người trong phong trào áo đỏ từng xuống đường ủng hộ ông Thaksin nay cũng biểu tình phản đối đạo luật.
"Đây không chỉ là chính trị đảng phái mà là sự chống lại đạo luật đã khiến cả nước cùng phản đối" - đó là nhận định của cựu bộ trưởng tài chính Korn Chatikavaij, người từ chức phó chủ tịch Đảng Dân chủ để có thể tổ chức biểu tình.
Bỗng dưng những người của Đảng Dân chủ, vốn đã không thể đánh bại đảng Pheu Thai trong bầu cử hay ở quốc hội, thấy mình ở tuyến đầu của một phong trào phản kháng đang lan rộng nhằm hạ gục chính quyền.
Làm sao một đảng chiếm đa số trong quốc hội và đã rất tự tin đi theo nghị trình mị dân của họ từ khi lên cầm quyền lại có thể mắc sai lầm đến thế.
Điều rõ ràng là ông Thaksin đã can thiệp vào dự luật.
Trong suốt nhiệm kỳ thủ tướng, bà Yingluck luôn bị cáo buộc rằng bà chỉ là con rối và rằng tất cả các quyết định quan trọng đều do ông anh đưa ra.
Bà Yingluck luôn bị cáo buộc bị anh trai giật dây
Những cáo buộc đó không phải khi nào cũng đúng và cách cầm quyền mang tính hòa giải của bà khiến ngay cả các đối thủ cũng khen ngợi.
Nhưng về dự luật ân xá, vấn đề cá nhân và hóc búa nhất mà bà từng phải giải quyết, bà thủ tướng thậm chí cũng không giả vờ ra quyết định.
Bà đã không có mặt tại hạ viện khi dự luật được thông qua và nói rằng đảng của bà chứ không phải bà muốn có dự luật này.
Trong khi đó ông Thaksin, hiện đang sống lưu vong, đã trả lời phỏng vấn và cả quyết rằng việc ân xá diện rộng như vậy là cách tốt nhất để tiến bước vì đạo luật sẽ cho đất nước cơ hội bắt đầu lại từ đầu và xóa mọi xung đột xảy ra từ khi ông còn tại nhiệm.

Vấn đề cũ

Trên thực tế nó đã có hiệu quả ngược lại. Sự phân cực rõ rệt trong xã hội Thái lại một lần nữa được phơi bày.
Và thành phần rộng khắp của đợt chống đối dự luật ân xá, cho dù chủ yếu chỉ ở Bangkok, có nhiều điểm giống như các cuộc biểu tình hồi đầu năm 2006, vốn đã khiến Thủ tướng Thaksin lúc bấy giờ phải kêu gọi bầu cử sớm và cuối cùng bị đảo chính hồi tháng Chín.
Khi đó ông đã tính toán sai lầm phản ứng của công chúng đối với vụ bán tập đoàn Shin Corp mà gia đình ông được lợi lớn.
Dường như lại một lần nữa ông đi quá đà.
Nhưng lần này tình hình cũng có những khác biệt quan trọng.
Đảng Pheu Thai đang cố gắng xây dựng quan hệ tốt với giới lãnh đạo cao cấp thân hoàng gia trong quân đội.
Người biểu tình ở Thái Lan hôm 25/11/2013
Người biểu tình chống chính phủ ở Thái Lan hôm 25/11/2013
Ngay cả vị tư lệnh quân đội đôi khi bạo miệng, Tướng Prayuth Chan-ocha, đã khá yên lặng về vụ ân xá và các cuộc biểu tình.
Một cuộc đảo chính khác có vẻ khó xảy ra.
Và cả phong trào áo vàng cứng rắn, thành tố quan trọng của bất kỳ phong trào xuống đường nào nhằm gây sức ép lên chính phủ, cũng không còn mạnh như xưa.
Như thế Đảng Dân chủ, vốn đang tăng thanh thế trong mấy tuần qua, lại phải vật lộn với vấn đề cũ: làm sao đánh bại ông Thaksin, cho dù ông ở trong hay ở ngoài Thái Lan, trong bầu cử.
Đây là vấn đề mà đảng lâu đời nhất ở Thái Lan vẫn chưa có giải pháp.
Đây là bản trích dịch bài báo của tác giả Jonathan Head, đăng lần đầu trên BBC News Online hôm 7/11. Dự luật ân xá sau đó bị Thượng viện Thái Lan bác bỏ, nhưng vẫn châm ngòi cho các cuộc biểu tình đang diễn ra.