Slide


Mời Ba về ăn Tết với chúng con
  • kenny

  • kenny

Trang

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

ĐẸP NHẤT THẾ GIỚI

* Những thiên thần nhỏ bé

ĐẸP NHẤT THẾ GIỚI

LTH: Trẻ em mỗi đứa đều có một nét đẹp riêng bởi sự ngây thơ trong sáng, như những thiên thần. Tuy nhiên những em bé sau đây vẫn được mệnh danh là đẹp nhất thế giới.

Những em bé Ả Rập được mệnh danh đẹp nhất thế giới:

Xứ sở Ả Rập huyền bí vốn đã quá nổi tiếng với những vẻ đẹp làm đắm say lòng người của cả đàn ông và phụ nữ. Tuy nhiên có một điều ít ai biết rằng, những em bé sơ sinh Ả Rập cũng được mệnh danh là những em bé đẹp nhất thế giới.

Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
   Thế giới Ả Rập đề cập đến các nước nói tiếng Ả Rập trải dài từ Đại Tây Dương ở phía tây đến biển Ả Rập ở phía đông, và từ Địa Trung Hải ở phía bắc đến vùng Sừng Châu Phi và Ấn Độ Dương ở phía đông nam. Có 22 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có Ả Rập Saudi, Ai Cập, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất, Jordan, Lebanon... Có lẽ, chính vị trí địa lý, nguồn nước, nguồn thức ăn đặc biệt của người dân nơi đây đã tạo ra cho con người nơi đây một vẻ đẹp hoàn hảo. Thậm chí ngay cả những em bé mới sinh ra cũng đã có "sắc nước hương trời".

Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Ấn tượng sâu sắc nhất với những ai từng ngắm nhìn các em bé Ả Rập đó chính là nét đẹp sắc sảo của đôi mắt.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Những em bé Ả Rập luôn có đôi mắt to tròn với màu xanh hoặc nâu đen và rất sâu. Đôi mắt của các em bé nơi đây chính là điểm nhấn hút hồn nhất trong mỗi bức ảnh.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Không chỉ có các bé gái mà ngay cả những bé trai cũng có một vẻ đẹp khó cưỡng.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Khí hậu ở Ả Rập cũng tạo cho những em bé nơi đây một làn da trắng rất khỏe mạnh và hồng hào.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Những bức ảnh chụp các em bé người Ả Rập được lan truyền khắp thế giới và xuất hiện rất nhiều trong các gia đình cả phương Đông và phương Tây. Rất nhiều mẹ bầu khi mang thai đều ngắm nhìn những bức ảnh này để mong muốn mình cũng sinh ra một em bé đẹp như vậy.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Có thể thấy rõ vẻ đẹp hoàn hảo cùng sự cân đối giữa tỷ lệ các bộ phận trên gương mặt những em bé Ả Rập.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Ngay cả khi ngủ cũng đẹp tựa thiên sứ
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Biểu cảm ngộ nghĩnh của một cô bé người Ả Rập.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
"Soi" kỹ từng đường nét trên gương mặt đều rất hài hòa cân đối.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Rất nhiều cô bé người Ả Rập đã trở thành người mẫu nhí nổi tiếng.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Đôi mắt của các em bé luôn là điểm hút nhất trên gương mặt.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Nếu nói những cô bé này xinh xắn y hệt những con búp bê cũng không hề là quá.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Khi là thiếu nữ lại càng xinh đẹp trưởng thành hơn.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới
Một em bé Ả Rập trong trang phục truyền thống.
Em bé được mệnh danh đẹp nhất thế giới


Những em bé từ các nước khác được mệnh danh là đẹp nhất thế giới:








Thời trang mùa xuân rạng rỡ.


Vẻ đẹp dịu dàng của em bé dễ thương nhất Hàn Quốc 2014.

Nụ cười toả sáng như ánh ban mai.


Sao nhí tài năng của nền điện ảnh Trung Quốc.


Hình ảnh em bé đáng yêu Việt Nam gốc Hàn xin xắn, dễ thương trong bộ trang phục truyền thống Hanbok xứ sở tuyết trắng Kim Chi.


Những giây phút tạo dáng hàng ngày.


Nét hồn nhiên, trong sáng, ngây thơ.


Chiếc mũ hồng cùng nụ cười chúm chím tươi xinh của em bé sơ sinh dễ thương nhất thế giới trong năm 2014.


Ú oà - vui vui!


Khung cửa sổ lãng mạn cùng ánh mắt niềm vui.


Vẻ lạnh lùng của bé trai Hàn Quốc đáng yêu.


Bông hoa xinh đến từ nước Mỹ.


Công chúa tìm đồ...


Bộ trang phục Thỏ láu Búp-bi.


Mùa Xuân thoáng mát cùng quần áo Thu Đông.


Khi lớn lên, em sẽ dễ thương như ảnh đẹp này.


Album ngộ nghĩnh trẻ thơ.


Cô bé quàng khăn đỏ phương Tây.


Vui hè sôi động cùng hot-boy Anh Quốc.


Ôi! Sao cậu ấy đẹp trai thế nhỉ!?


Ngạc nhiên quá đi thôi!


Nét dịu dàng chơi vui cùng dòng nước xanh trong.


Hinh anh dep em be de thuong nhat 2014.


Trái tim hồng trên chiếc mũ thời trang.


Như sắc cầu vồng lung linh toả sáng.


Chiếc cầu cam cùng hoa thơm quả ngọt.


Album 2014 tuyển chọn dành tặng các bạn.


Hàng cây xanh thắm cùng Be gai dang yeu 2014 bên chú cún xinh.


Hãy cùng khám phá bao điều mới lạ quanh ta!


Đã là bạn... thì suốt đời là bạn.
Đừng như sông kia - lúc cạn - lúc đầy!


Thế giới ấu thơ hồn nhiên cùng năm tháng.
 
 Em be de thuong nhat Han Quoc!

Hãy cám ơn Trung Quốc

Hãy cám ơn Trung Quốc

Nguyễn Hưng Quốc/ Blog VOA 27-08-2014


Việc Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 đến thăm dò dầu khí trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam vào đầu tháng 5 vừa qua gợi lên rất nhiều phẫn nộ từ dân chúng Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại, tôi nghĩ, chúng ta nên cám ơn Trung Quốc.
Cám ơn về nhiều việc, nhưng việc quan trọng nhất là nó làm cho người dân Việt Nam cũng như giới quan sát quốc tế thấy rõ là chính quyền Việt Nam hoàn toàn lúng túng trong việc đối đầu với những thử thách như thế. Sự lúng túng ấy thể hiện ở hai điểm: Một, họ không có tầm nhìn chiến lược đủ để có thể tiên đoán các hành động xâm lấn của Trung Quốc trên lãnh hải Việt Nam; và hai, trong nội bộ của họ, ngay cả ở những cấp lãnh đạo cao nhất, vẫn bị phân hoá với hậu quả là sau mấy tháng bị Trung Quốc quấy nhiễu, họ vẫn không tìm ra được một sách lược chung nào cả.
Cám ơn Trung Quốc còn vì lý do này nữa: Việc gây hấn ấy dập tắt ảo tưởng về người bạn “4 tốt” (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt) với “16 chữ vàng” (Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai) của khá nhiều người, kể cả các đảng viên. Người ta thấy rõ một điều, cái điều trên thế giới đã có rất nhiều người thấy từ lâu: Trong quan hệ quốc tế, sự tương đồng về ý thức hệ không quan trọng bằng lợi ích quốc gia. Điều này đã được chứng minh một lần qua cuộc chiến tranh trên biên giới Việt Trung năm 1979. Giới lãnh đạo, nếu chưa mở mắt hẳn, có lẽ cũng thấy ngượng ngập khi phải nhắc đến những khẩu hiệu ngu xuẩn ấy. Hệ quả là phương cách cũng như khẩu khí của họ khi tuyên truyền sẽ đổi khác. Đổi khác ở mức độ nào thì chúng ta chưa rõ.
Lý do thứ ba để cám ơn Trung Quốc là sự gây hấn của họ khiến hầu hết các quốc gia ở Đông Nam Á giật mình. Trước đó, tuy ai cũng nghe rõ lời công bố ngang ngược của Trung Quốc về con đường lưỡi bò bao trùm phần lớn Biển Đông, nhưng nhiều quốc gia vẫn còn chút ảo tưởng là Trung Quốc chỉ đánh võ mồm, do đó, họ dễ đâm ra ỷ y. Nay thì người ta biết rõ là Trung Quốc không chỉ nói suông. Sự thức tỉnh ấy là một lợi thế cho Việt Nam nếu Việt Nam muốn tranh thủ sự hậu thuẫn của các nước trong khu vực để thành lập một trận tuyến chung nhằm kháng cự lại Trung Quốc, ít nhất về mặt pháp lý và chính trị.
Hơn nữa, ở khía cạnh này, có lẽ Mỹ cũng cần phải cám ơn Trung Quốc. Mấy chục năm trước, quan hệ giữa Mỹ với vùng châu Á Thái Bình Dương tuy cũng tốt nhưng rõ ràng là không mặn mà lắm.  Chính phủ Philippines đóng cửa căn cứ hải quân và không quân của Mỹ trên đất nước họ. Dân chúng Nhật Bản cũng đòi đóng cửa các căn cứ của Mỹ tại Nhật. Bây giờ thì khác. Cả Nhật Bản lẫn Philippines đều cố gắng mời mọc Mỹ trở lại. Hầu hết các quốc gia khác trong khu vực cũng có một thái độ giống nhau: hoan nghênh quyết định quay lại với châu Á của Mỹ. Có thể nói, chưa bao giờ các quốc gia châu Á, từ Nhật Bản đến Nam Triều Tiên, từ Philippines đến Miến Điện, từ Malaysia đến Thái Lan lại cần Mỹ đến như vậy.
Lý do thứ tư để cám ơn Trung Quốc là, sau sự gây hấn của Trung Quốc với Việt Nam, Mỹ càng có quyết tâm quay lại với châu Á Thái Bình Dương hơn. Trong một bài báo viết vào giữa năm 2012, Thượng nghị sĩ John McCain nêu lên hai tâm điểm chính phủ Mỹ cần chú ý một cách đặc biệt: Biển Đông và Miến Điện.
Tình hình Miến Điện đến nay diễn tiến tương đối tốt. Mặc dù có một số mâu thuẫn về sắc tộc và tôn giáo thỉnh thoảng bùng nổ thành bạo động nhưng xu hướng dân chủ hoá tại đất nước ấy có vẻ thuận lợi. Chỉ còn Biển Đông, một tuyến đường hàng hải quan trọng của Mỹ, nơi mỗi năm, Mỹ chuyên chở một lượng hàng hoá lên đến 1.2 ngàn tỉ (1.2 trillion). Việc bảo vệ Biển Đông, do đó, là một trong những nhiệm vụ chiến lược của Mỹ.
Nhưng để bảo vệ Biển Đông, Mỹ cần sự hợp tác của nhiều quốc gia trong khu vực, từ Philippines đến Brunei, Indonesia, Malaysia và Việt Nam, trong đó, quan trọng nhất là Việt Nam, nước có vùng biển và đảo bị tranh chấp lớn nhất. Nếu Việt Nam thần phục Trung Quốc và chấp nhận con đường lưỡi bò của Trung Quốc thì Trung Quốc đã thành công gần một nửa.
Chính ở điểm này quyền lợi của Việt Nam và Mỹ gặp nhau. Nói cách khác, Mỹ không cần gì ở Việt Nam ngoài mục tiêu chung là ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông. Trong khi đó, Việt Nam cần Mỹ trên rất nhiều phương diện, từ kinh tế đến quốc phòng; về quốc phòng, nổi bật nhất là cuộc tranh chấp trên Biển Đông. Nhu cầu hợp tác giữa Mỹ và Việt Nam trở thành bức thiết nhất là sau vụ Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 đến thềm lục địa Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà sau biến cố ấy, các cuộc thăm viếng giữa hai bên tăng lên dồn dập. Đó là lý do cuối cùng khiến chúng ta nên cám ơn Trung Quốc.
Tuy nhiên, Việt Nam có nắm bắt được cơ hội tăng cường hợp tác với Mỹ hay không là một vấn đề khác. Hai nguyên tắc quan trọng nhất trong chính sách ngoại giao của Mỹ dưới thời Tổng thống Barack Obama là, một, họ không chiến đấu giùm cho ai cả mà chỉ giúp những quốc gia có quyết tâm chiến đấu để tự bảo vệ mình; và hai, họ chỉ giúp đỡ những nơi chia sẻ với họ một số điểm trong bảng giá trị chung: dân chủ và nhân quyền. Điểm thứ hai rất quan trọng đối với trường hợp của Việt Nam với lý do là, đến nay, còn rất nhiều công dân Mỹ vẫn mang vết thương thời chiến tranh trước năm 1975. Chính phủ Mỹ chỉ có thể hợp tác sâu đậm với Việt Nam nếu họ thuyết phục được dân chúng Mỹ là Việt Nam xứng đáng nhận được sự giúp đỡ của Mỹ.


Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

Những câu chuyện ngắn


Những câu chuyện ngắn


3.Khóc dùm

Cô bé đi học về muộn, ba mẹ rất lo. Khi thấy cô về, ba mẹ hỏi xem con đã đi đâu và làm gì? - Con dừng lại giúp bạn con ạ. Xe đạp của bạn ấy bị hỏng. - Nhưng con đâu có biết sửa xe? - Đúng ạ, nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc. Cũng như cô bé đó, không phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp. Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống là một con đường rất dài, sẽ còn nhiều lần gặp cảnh “hỏng xe” lắm. Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi.

4. Sống ở đời Từ hồi còn học trung học, cha tôi có
thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm
phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm
việc làm, lập gia đình… cha tôi vẫn
giữ thói quen như thế. Cha dạy tôi: “Phải luôn
tôn trọng giờ giấc, và đừng để
ai khó chịu vì mình chậm trễ con ạ”. Năm
ngoái được thăng chức giám đốc, cha
thay đổi thói quen đột ngột: cha vặn đồng cho
chạy chậm năm phút. Tôi thắc mắc,
hỏi tại sao, cha trả lời: “Phải nghiêm khắc
với chính mình nhưng lại rộng lượng
với người khác con ạ!”
Phạm Quốc

5.Bi kịch Sạp anh chị ít khách vãng lai. Ế ẩm, vốn
cạn dần, nợ nần chồng chất. Anh
mượn rượu giải sầu, sanh tật đánh vợ. Chịu
đòn không thấu, chị làm đơn ly hôn.
Bạn bè giải hoà, góp tiền cho chị mượn vốn
không lãi. Chị bỏ hàng, chia giá sỉ
cho người bán lẻ đầu chợ, nhờ vậy đắt
khách. Anh bỏ rượu, giúp vợ tần tảo năm,
sáu năm dài, nợ trả xong, nhà có đồng ra đồng
vào, con cái học giỏi. Chị vui
chưa kịp nở nụ cười, cơn đau ập đến…
Cầm đơn thuốc trong tay chị ước gì mình
dốt, không biết đọc hai chữ: ung thư.

  Huỳnh Thanh Vân

6. Đôi mắt Có một cô gái không may bị mù, quen
biết một chàng trai, 2 người
cùng yêu nhau, đến một ngày cô gái nói với
chàng trai: “Khi nào em nhìn thấy
được thế giới, em sẽ lấy anh”. Rồi đến
một ngày kia cô gái được phẩu thuật mắt
và cô đã nhìn thấy được ánh sáng. Chàng trai
hỏi: “Bây giờ em đã thấy được cả
thế giới, em sẽ lấy anh chứ?” Cô gái bị
ngẩn ngơ choáng váng khi thấy chàng
trai cũng bị mù như mình. Cô ta từ chối anh.
Chàng trai ra đi trong nước mắt và
nhắn lại rằng: “Hãy giữ gìn cẩn thận đôi
mắt của mình em nhé, vì đó là món quà
cuối cùng anh có thể tặng em”.

  

  

7.Điện thoại

  Nhà không có điện thoại, anh Hai đi làm xa
muốn thăm Mẹ phải gọi nhờ nhà hàng xóm.
Người hàng xóm không vui lòng nhưng
chẳng nói ra. Anh Hai ngại nên những cuộc gọi
về cứ thưa dần. Mẹ dành dụm tiền,
nhà mắc được điện thoại. Cũng có khi do bận
việc nên cả tuần anh Hai mới gọi về
một lần. Từ ngày nhà có điện thoại Mẹ ít
đi đâu, làm gì cũng loay hoay bên
chiếc máy. Có người hỏi lý do, Mẹ nói: “Sợ
thằng Hai gọi về mà không gặp
được”.

  Võ Thành An

8.Nghịch lý Thanh minh.

Bàn chuyện cải mộ Mẹ, anh Hai nói: - Tôi góp một
phần. - Tôi một phần. - Tôi cũng
một phần. Thím Tư chen vào, như đùa như thật: -
Chú Út hai phần mới phải. Anh
Tư đâu hưởng gì đâu?! Chợt nhớ lúc nhỏ,
mấy anh em ngủ chung với Mẹ. Đêm, muỗi
vào mùng cắn Mẹ. Mẹ không đập, sợ hụt, cứ
để muỗi cắn Mẹ no rồi sẽ không cắn
các con. Ôi! Tình yêu của Mẹ là thế. Có chia
phần bao giờ đâu!

Văn Triều

  9.Tóc sâu Sáu tuổi.


Tôi vọc tay trong vườn tóc ngoại, reo vang: “Con tìm
được sợi trắng rồi!”. Mười tuổi.
Tôi cột - mở búi tóc của ngoại, phụng phịu:
“Mấy sợi bạc con nhổ hết hồi
hôm kia, bữa nay lại chui ra nữa!”. Mười lăm
tuổi. Tôi vừa chạy ra cửa vừa nài
nỉ: “Cho con đi chơi một chút đi ngoại. Lát
nữa hãy nhổ tóc sâu”. Mười tám
tuổi. Tôi nhìn lên mái tóc ngoại trắng phơ,
bất động trong bức ảnh cao cao,
rưng rưng thắp một điều ước. Song Khê


10.
Tiền
mừng tuổi

Năm
bảy
tuổi, Mẹ bảo đưa tiền Mẹ cất cho… Nó đếm
mấy chục ngàn tiền lì xì rồi miễn
cưỡng đưa Mẹ cất giùm, vì trước kia không bao
giờ thấy Mẹ trả lời. Năm mười
tuổi, nó lén cất tiền không cho Mẹ biết.
Mười tám tuổi, nó mang nỗi nhớ quê
hương bước vào đại học ở tận miền trong xa
xôi. Tết. Ký túc xá vắng hoe. Phương
Bắc xa xôi nó không về được. Nó nằm co trên
giường cầm giấy nhận tiền của Mẹ mà
thấy ân hận, xót xa.

Trương
Đình Dạ Vĩnh







Tình
già
Đêm tối đen.

  Tiếng
con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng.
Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ
tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ
trong vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt
bụi sa vào mắt bà… Ông trách:
“Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm
gì cho khổ con mắt vậy?”. Hạt bụi cộm
lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà
đáp: “Lỡ ông bỏ tôi lại thì
sao?”.

  Nguyễn
Thái Sơn


  

  

  

Mưa
đầu
mùa

  Những
cơn mưa đầu mùa thường ập đến bất ngờ,
nước tuôn xối xả. Hàng hiên nhà tôi đầy
người đến trú mưa, ồn ào như chợ vỡ,
nhất là cánh bán hàng rong. Tôi thật bực mình
vì công việc của tôi cần sự yên
tĩnh. Mẹ thì khác, những lúc ấy bà vui như
“cá gặp nước”, những kỷ niệm vui
buồn ngày xưa với gánh hàng của bà ngày xưa
như không bao giờ dứt. Có lúc, bà
còn hào phóng mua hết những thức ăn ế ẩm của
họ, dù sau đó không sao dùng hết phải
đem cho đi. Tôi tỏ ý khó chịu, Mẹ chỉ cười
buồn bảo: “Những thứ ấy đã một thời
nuôi con khôn lớn đó…”. Tôi nhớ lại những
cơn mưa đầu mùa ngày trước, Mẹ gánh
hàng về ôm tôi khóc, chợt thấy chạnh
lòng…

  Nguyễn
Thanh Xuân


  

  

17.
Vợ
chồng

Mỗi
lần
du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của
chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi
cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh
lại ôm lấy chị vỗ về: - Đừng sợ,
có anh đây. Em hãy can đảm lên nào! Công ty phá
sản. Từ cương vị giám đốc, anh
quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy
sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào
lòng, xoa xoa mái tóc: - Đừng tuyệt vọng, anh còn
có em mà. Hãy can đảm nhé anh!


Tùy
Nghi


  

  

  18.
Những chiếc bao lì xì


  Ba
Mẹ làm lớn, Tết đến tôi được nhận nhiều
bao
lì xì đỏ thật đẹp, với lời chúc học giỏi
và chóng lớn. Những bao lì xì xé ra,
tôi mua đồ chơi và tiền bỏ đầy con heo đất.
Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm
thật nhiều bao lì xì. Tôi hỏi: “Mầy được
bao nhiêu?” Nó đáp : “Em nhặt ở
sọt rác nhà anh 50 cái bao không”

  

  

  

Mùi
của


  Chị
Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều
trời bão, chị ngủ lại nhà người quen. Chạng
vạng, ở nhà ai cũng lo lắng. Tối,
sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé
Tuấn trên võng, ba chị em Hồng
Diệu nằm nhớ má trên giường. Bỗng Hồng Tươi
kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên
mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu
cũng giựt chiếc áo: “Em hửi miếng…”,
“Tao hửi với…”. Chúng nó hít thật sâu mùi
thân quen của má. Anh Năm ru con
không thành lời.

  Ngô
Văn Vĩnh

  

  

23. Lòng
mẹ

  Mẹ
ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm
ra riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ
loay hoay vào bếp rửa chồng chén
đĩa, quay sang giặt đồ… suốt cả ngày, ngăn
thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm
mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ
bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi
mẹ thăm thằng Út trên thành phố có vui không,
mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ
lên nữa.

  Võ
Thanh An

  

  

  24.
Chuyện của nội


Nhận

máy bay, cả nhà mừng tíu tít… Dường như nội
cũng mừng lắm. Nội vào ra, hết
sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt
mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội
lẩm cẩm… Từ ngày lên máy bay cho đến khi
định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi
một gói giấy, vẻ quí lắm. Chiều đông ảm
đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái
gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất
màu nâu rơi xuống, vỡ tan…

Nguyễn
Quốc
Việt

  

  

25.
Ngày
sinh nhật

  Chưa
đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai,
ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của
chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật
của vợ, con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba,
mẹ. Duy chỉ một người, không ai
lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một
ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào? Vợ hỏi
lại chồng: Ngày nào là ngày sinh
của ông? Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng
nào? Vậy là cả con, dâu, cháu,
chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng
minh nhân dân đề làm bia mộ cho
ông. Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối
cùng của ông.

  Diệu
An

  

  

26.
Chèng ơi!

  
Cháu học ở thành phố, lần về thăm quê đem
theo cả cô người yêu cùng về. Ngoại
mừng ra mặt, lo lắng từ chỗ ngủ, bữa ăn sao
cho đứa cháu thật sự vui lòng. Ở
quê câu chữ khó diễn đạt, một tiếng ngoại
cũng chèng ơi, hai tiếng cũng chèng
ơi… Đứa cháu tỏ vẻ không bằng lòng, kéo
ngoại ra hè bảo ngoại đừng nói câu ấy
nữa, nghe… quê lắm. Ngoại cười hiu hắt và
từ đó ngoại ít nói hơn. Nhớ thủơ nhỏ
mỗi khi cháu ngã té đau, biếng ăn một chút là
ngoại kêu lên hai tiếng: Chèng
ơi! Kêu riết thành quen,

  

  

Mùa

bông lau

  Quê
tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng
có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây
cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh
thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh
chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh
chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá
tanh, thích rau hơn. Cậu ở thành
phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu.
Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa
không thấy má gắp cá. Cậu bảo: “Hồi xưa
chị thích nhất món cá này?” Tôi thấy má
tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má
bảo không thích ăn cá.

  Võ
Thành An

  

  

29.
Người cha 

  Nhà
có cậu con trai duy nhất ba cưng. Lớn lên
con trai với ba như người bạn tâm tình, đi đâu
cũng đi cùng, cả khi ăn sáng,
uống cà-phê… Học xong đại học, con trai thành
đạt, lấy vợ. Bận nọ cùng vợ vào
quán nước thấy ba ngồi một mình, con trai cùng
vợ đến chào, ba vui ra mặt bảo
ngồi cùng ba đãi. Bây giờ con trai mới hiểu,
từ khi mình lấy vợ ba vẫn hay đi
đâu đó một mình. Mẹ trách phải: “Con trai dễ
quên cha mẹ khi… lấy vợ” 


--