● Một nha sĩ nhận thấy bệnh nhân của ông ta - một phụ nữ cao niên,
trông có vẻ rất lo lắng nên quyết định kể một câu chuyện vui ngắn khi
ông ta mang găng tay vào.
- Bà có biết người ta làm găng tay như thế nào không? - ông ta hỏi.
- Không! Tôi không biết! - bà nọ đáp .
- Thế này - Nha sĩ nói - Một tòa nhà ở Trung Quốc có một cái bể chứa
mủ cao su. Người ta yêu cầu các công nhân với những bàn tay kích cỡ
khác nhau bước đến bể chứa, nhúng tay vào, rồi để cho khô và lột những
cái găng tay ra, quẳng vào những cái hộp đúng kích cỡ của chúng.
Bà nọ chẳng hề nhếch môi cười. “Ồ! Dù sao, mình cũng đã cố gắng rồi
mà...” - Nha sĩ nghĩ thầm. Năm phút sau, trong khi đang thực hiện thao
tác chữa răng có thể gây đau, bà nọ bỗng nhiên phá lên cười.
- Có chuyện gì buồn cười thế? - nha sĩ hỏi
- Tôi vừa hình dung ra cảnh người ta làm bao cao su như thế nào! - Bà nọ đáp.
Con trai hỏi:
- Mẹ ơi, loài người từ đâu mà ra?
- Từ loài khỉ.
- Bố ơi, loài người từ đâu mà ra?
- Do Chúa tạo ra.
- Sao mẹ lại nói là từ khỉ?
- Mẹ nói bên họ nhà mẹ, bố nói bên họ nhà bố, hiểu chưa?
Bà vợ nói với chồng:
- Kể từ hôm nay, mọi việc tôi làm sẽ phải tính bằng tiền! Tôi chán làm
không công lắm rồi.
- Cụ thể thế nào?
- Nấu ăn: 30 đô một bữa, giặt quần áo 40 đô một chậu, lên giường 100 đô…
Đến tối, ông thì thào:
- Trong túi tôi chỉ còn 70 đô, bà bớt cho tôi lần này được không?
- Không bao giờ!
Hai người đi ngủ. Nửa đêm, ông chồng nghe có tiếng sột soạt, bật đèn
lên thì thấy bà vợ đang lục túi xách nên hỏi:
- Bà tìm gì đấy?
- Tôi tìm 30 đô cho ông vay.
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
CHỮA BỎNG CẤP THỜI
CHỮA BỎNG CẤP THỜI
Khi huấn luyện nhân viên cứu hỏa, người ta dạy cho họ phương pháp này khi xảy ra trường hợp bị phỏng, dù mức độ có nặng đến đâu. Để sơ cứu, người ta để chỗ bị phỏng dưới vòi nước lạnh ít nhất 20 phứt cho đến khi sức nóng giảm và những lớp da không
còn bị cháy, rồi bôi lòng trắng trứng lên .
Có một người bị phỏng nước sôi gần hết bàn tay. Mặc dầu rất đau rát, họ để tay dưới vòi nước lạnh ít nhất 20 phút, sau đó đập hai quả trứng lấy lòng trắng ra đánh lên một chút rồi ngâm tay vào đó.
Tay họ bị phỏng nặng đến nỗi khi để lòng trắng trứng lên thì da khô lại và lòng trắng làm thành một lớp màng. Khi biết rằng lòng trắng trứng là chất cô-la-gen (collagen) tự nhiên, họ tiếp tục bôi hết lớp này đến lớp khác trên tay, ít nhất là trong khoảng một tiếng đồng hồ. Đến chiều thì họ không còn cảm thất đau rát nữa và ngày hôm sau thì chỗ phỏng chỉ còn bị đỏ chút ít. Họ vẫn nghĩ chỗ phỏng này thể nào cũng để lại thẹo khủng khiếp lắm, nhưng 10 ngày sau, họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy tay mình không còn vết phỏng nào, màu da cũng đã trở lại bình thường!
Chỗ phỏng đã hoàn toàn được tái tạo nhờ vào chất cô-la-gen có trong lòng trắng trứng, thật ra đó chính là nhau (placenta) chứa rất nhiều vi-ta-min.
Điều này có thể bổ ích cho mọi người, xin chuyển tiếp.
Khi huấn luyện nhân viên cứu hỏa, người ta dạy cho họ phương pháp này khi xảy ra trường hợp bị phỏng, dù mức độ có nặng đến đâu. Để sơ cứu, người ta để chỗ bị phỏng dưới vòi nước lạnh ít nhất 20 phứt cho đến khi sức nóng giảm và những lớp da không
còn bị cháy, rồi bôi lòng trắng trứng lên .
Có một người bị phỏng nước sôi gần hết bàn tay. Mặc dầu rất đau rát, họ để tay dưới vòi nước lạnh ít nhất 20 phút, sau đó đập hai quả trứng lấy lòng trắng ra đánh lên một chút rồi ngâm tay vào đó.
Tay họ bị phỏng nặng đến nỗi khi để lòng trắng trứng lên thì da khô lại và lòng trắng làm thành một lớp màng. Khi biết rằng lòng trắng trứng là chất cô-la-gen (collagen) tự nhiên, họ tiếp tục bôi hết lớp này đến lớp khác trên tay, ít nhất là trong khoảng một tiếng đồng hồ. Đến chiều thì họ không còn cảm thất đau rát nữa và ngày hôm sau thì chỗ phỏng chỉ còn bị đỏ chút ít. Họ vẫn nghĩ chỗ phỏng này thể nào cũng để lại thẹo khủng khiếp lắm, nhưng 10 ngày sau, họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy tay mình không còn vết phỏng nào, màu da cũng đã trở lại bình thường!
Chỗ phỏng đã hoàn toàn được tái tạo nhờ vào chất cô-la-gen có trong lòng trắng trứng, thật ra đó chính là nhau (placenta) chứa rất nhiều vi-ta-min.
Điều này có thể bổ ích cho mọi người, xin chuyển tiếp.
Chết chưa hết chuyện?
Chuyện tào lao: NHÀ THƠ TỐ HỮU MẦN NGHỀ CHI?
Năm ấy có Đại hội Hội nhà văn Việt Nam. Một hôm cố nhà văn Bá Dũng gặp mình: “Bọn mình là những nhà văn thuộc Chi hội Nhà văn Việt Nam ở Vinh, chuẩn bị đi Đại hội. Ông xem Thành ủy có gặp gỡ chỉ đạo chi không?”. Mình cười: “Chỉ đạo chỉ điếc chi bác. Em sẽ có quà cho các bác, đồng thời tối mai mời các bác ra Nhà hàng Hoa Phượng Đỏ ta mần bựa”. Ông Bá Dũng cũng cười: “Chỉ có chú mi là hiểu bác”. Tối hôm đó vui lắm, chả phân biệt chủ khách gì, tuổi tác, chức vụ gì,chỉ thi nhau uống và thi nhau nói phét. Đặc biệt là các bác nhà văn, nhà thơ, thôi thì trên trời dưới đất, đủ thứ chuyện.
Hôm đó nhà văn Bá Dũng kể giai thoại về nhạc sỹ An Thuyên viết bài Huế Thương. Té ra là do ngồi bờ sông Hương uống bia hơi nhiều quá, mà lại thiếu “đầu ra”, cho nên mới “Anh cầm trong tay, ra đứng bờ sông. Sông Hương tấp nập, mần răng đặng chừ?”. May mà có một cô “Em che nón đợi và em thẹn thùng”. Rứa là ra Huế Thương để đời.
Nhà thơ Thạch Quỳ thì nhấp chén rượu rồi thủng thẳng hỏi mọi người: “Tui đố các ông nhà thơ Tố Hữu hồi trước mần nghề chi?”. Mình đoán chắc là câu hỏi mẹo của bác Huấn nên không nói gì. Mấy thằng cùng đi với mình láu táu kể ra các chức vụ Đảng và Nhà nước của bác Tố Hữu.. “Trật!”, nhấp tiếp, nhà thơ Thạch Quỳ mới nói: “Nhà thơ Tố Hữu trước làm lái xe cho Bác Hồ!”. Mọi người ngớ ra: “Mần chi có chuyện nớ!”. Tranh cãi nhau ỏm tỏi. Bác Huấn khi đó mới đủng đỉnh: “Rứa là các ông hông đọc thơ Tố Hữu rồi. Này nha, ông Tố Hữu viết: “Bác bảo đi là đi/ Bác bảo thắng là thắng”. “Thắng” tiếng miền Nam là phanh. Bác bảo phanh là phanh. Không lái xe cho Bác thì mần chi nựa!”
--
Năm ấy có Đại hội Hội nhà văn Việt Nam. Một hôm cố nhà văn Bá Dũng gặp mình: “Bọn mình là những nhà văn thuộc Chi hội Nhà văn Việt Nam ở Vinh, chuẩn bị đi Đại hội. Ông xem Thành ủy có gặp gỡ chỉ đạo chi không?”. Mình cười: “Chỉ đạo chỉ điếc chi bác. Em sẽ có quà cho các bác, đồng thời tối mai mời các bác ra Nhà hàng Hoa Phượng Đỏ ta mần bựa”. Ông Bá Dũng cũng cười: “Chỉ có chú mi là hiểu bác”. Tối hôm đó vui lắm, chả phân biệt chủ khách gì, tuổi tác, chức vụ gì,chỉ thi nhau uống và thi nhau nói phét. Đặc biệt là các bác nhà văn, nhà thơ, thôi thì trên trời dưới đất, đủ thứ chuyện.
Hôm đó nhà văn Bá Dũng kể giai thoại về nhạc sỹ An Thuyên viết bài Huế Thương. Té ra là do ngồi bờ sông Hương uống bia hơi nhiều quá, mà lại thiếu “đầu ra”, cho nên mới “Anh cầm trong tay, ra đứng bờ sông. Sông Hương tấp nập, mần răng đặng chừ?”. May mà có một cô “Em che nón đợi và em thẹn thùng”. Rứa là ra Huế Thương để đời.
Nhà thơ Thạch Quỳ thì nhấp chén rượu rồi thủng thẳng hỏi mọi người: “Tui đố các ông nhà thơ Tố Hữu hồi trước mần nghề chi?”. Mình đoán chắc là câu hỏi mẹo của bác Huấn nên không nói gì. Mấy thằng cùng đi với mình láu táu kể ra các chức vụ Đảng và Nhà nước của bác Tố Hữu.. “Trật!”, nhấp tiếp, nhà thơ Thạch Quỳ mới nói: “Nhà thơ Tố Hữu trước làm lái xe cho Bác Hồ!”. Mọi người ngớ ra: “Mần chi có chuyện nớ!”. Tranh cãi nhau ỏm tỏi. Bác Huấn khi đó mới đủng đỉnh: “Rứa là các ông hông đọc thơ Tố Hữu rồi. Này nha, ông Tố Hữu viết: “Bác bảo đi là đi/ Bác bảo thắng là thắng”. “Thắng” tiếng miền Nam là phanh. Bác bảo phanh là phanh. Không lái xe cho Bác thì mần chi nựa!”
--
THƯ ĐỀ THƯỢNG KHẨN, ĐẠN BAY VÈO VÈO!
THƯ ĐỀ THƯỢNG KHẨN, ĐẠN BAY VÈO VÈO!
Chuyện cách đây tròn một năm. Dạo ấy tôi có một thằng bạn đánh đường từ ngoài bắc về để tham gia đấu thầu cung cấp nhiên liệu cho một số nhà máy thủy điện ở Nghệ An (nghe nó nói vậy). Buổi sáng, sau khi hồ sơ của nó lọt qua vòng gửi xe nó a lô ngay cho mình: “Đâu đấy? Đi nhậu mừng tao tí, chắc ngon rồi. Rủ thêm thằng nào nữa cho vui nhé!”. “Ừ, thì nhậu!”. Mình cũng đang hy vọng được uống mừng nó. Vậy là mình đi, tất nhiên không quên mang theo một ông bợm nhậu mà mình vẫn gọi là Chánh văn phòng của ...phòng mình. Thôi thì hiện đủ niềm vui trên gương mặt thằng bạn khi gặp nó: Vui vì được uống rượu xa vợ, vui vì có thêm bạn bè mới. Và, vui nhất vẫn là gói thầu trăm tỷ đã chuẩn bị về tay công ty nó.
- Dũng này, chuyến này tao sắp giàu to rồi. Hồ sơ của tao sáng nhất trên mọi phương diện, ăn đứt Xăng dầu Nghệ Tĩnh, Xăng dầu...gì đó nữa.
Ông "Chánh văn phòng” của phòng mình vẫn nâng chén mừng bạn tôi, nhưng vẫn trầm ngâm:
- Anh hỏi thật, công ty của chú vào đây đã có “Thư đề thượng khẩn” chưa?
- Dạ, cái gì ạ?
- “Thư đề thượng khẩn” ấy! Không hiểu à?
- A, à... có chứ bác. Tất nhiên có thư của “Thượng nghị viện” (từ của nó) nữa là đằng khác.
- Thế còn “đạn bay vèo vèo”?
- Em nghĩ chí ít cũng bằng bọn kia, không thể thua được.
- Vậy thì yên tâm rồi. Thôi, nhậu tiếp!
Một tháng sau, mình nhận được điện thoại của bạn: “Trật rồi mày ạ. Đi toi con xe. Đối thủ mạnh hơn. “Thư đề thượng khẩn của nó do siêu nghị viện ký thì phải”.
“Thôi rồi,
Chuyện cách đây tròn một năm. Dạo ấy tôi có một thằng bạn đánh đường từ ngoài bắc về để tham gia đấu thầu cung cấp nhiên liệu cho một số nhà máy thủy điện ở Nghệ An (nghe nó nói vậy). Buổi sáng, sau khi hồ sơ của nó lọt qua vòng gửi xe nó a lô ngay cho mình: “Đâu đấy? Đi nhậu mừng tao tí, chắc ngon rồi. Rủ thêm thằng nào nữa cho vui nhé!”. “Ừ, thì nhậu!”. Mình cũng đang hy vọng được uống mừng nó. Vậy là mình đi, tất nhiên không quên mang theo một ông bợm nhậu mà mình vẫn gọi là Chánh văn phòng của ...phòng mình. Thôi thì hiện đủ niềm vui trên gương mặt thằng bạn khi gặp nó: Vui vì được uống rượu xa vợ, vui vì có thêm bạn bè mới. Và, vui nhất vẫn là gói thầu trăm tỷ đã chuẩn bị về tay công ty nó.
- Dũng này, chuyến này tao sắp giàu to rồi. Hồ sơ của tao sáng nhất trên mọi phương diện, ăn đứt Xăng dầu Nghệ Tĩnh, Xăng dầu...gì đó nữa.
Ông "Chánh văn phòng” của phòng mình vẫn nâng chén mừng bạn tôi, nhưng vẫn trầm ngâm:
- Anh hỏi thật, công ty của chú vào đây đã có “Thư đề thượng khẩn” chưa?
- Dạ, cái gì ạ?
- “Thư đề thượng khẩn” ấy! Không hiểu à?
- A, à... có chứ bác. Tất nhiên có thư của “Thượng nghị viện” (từ của nó) nữa là đằng khác.
- Thế còn “đạn bay vèo vèo”?
- Em nghĩ chí ít cũng bằng bọn kia, không thể thua được.
- Vậy thì yên tâm rồi. Thôi, nhậu tiếp!
Một tháng sau, mình nhận được điện thoại của bạn: “Trật rồi mày ạ. Đi toi con xe. Đối thủ mạnh hơn. “Thư đề thượng khẩn của nó do siêu nghị viện ký thì phải”.
“Thôi rồi,
CHẾT ĐÓI Ở THIÊN ĐƯỜNG!
CHẾT ĐÓI Ở THIÊN ĐƯỜNG!
Có ai ngờ, năm 2014, vẫn còn người khổ hơn cả chị Dậu trong "Tắt đèn". Vì gia đình chị Dậu chưa ai chết đói.
Bài trên facebook của Lê Quốc Châu.
CHÁU NHUNG CHẾT ĐÓI & CHẾT ĐUỐI
Nhiều lần, em Phạm Thị Nhung nhịn đói đến trường, cộng với bệnh tim bẩm sinh mới đi mổ về, sức khỏe chưa hồi phục nên thường ngất lên ngất xuống.
Sáng nay, em không ăn gì cả đến lớp, gần trưa em đói quá xin cô giáo một hộp sữa uống. Uống xong, cô giáo sợ Nhung về dọc đường bị ngất xỉu nên đã điện cho chị Nguyễn Thị Loan, hàng xóm, nhờ nói bố mẹ đến trường chở Nhung về ( bố mẹ không có điện thoại).
Anh Phạm Văn Vân, chị Lê Thị Quý ( xóm 6, Đức Bồng, Vũ Quang, Hà Tĩnh) có 4 người con, nhà rất nghèo, mới được chính quyền hỗ trợ 1 căn nhà thuộc chương trình xóa nhà tranh tre tạm bợ. Cả hai bố mẹ đều mù chữ.
Bà Trần Thị Sâm cùng xóm cho biết, con chết mà trong nhà không có đồng tiền mô, hàng xóm về lấy gạo nấu cơm cúng cháu( điều này Dân Áo Tơi, thầy Hồ Văn Việt và anh Nguyễn Quốc Nhật-Phó Bí thư đoàn xã Đức Bồng chứng kiến tận mắt). Em Nhung chết đói trước khi chết trôi, chết mà không có bộ đồ mặc, xóm mua cho cái áo. Một bà hàng xóm cho quả trứng về đặt bàn thờ cho cháu.
Chị Lê Thị Thanh chia sẻ với Dân Áo Tơi, nhiều lần cháu gần chết đói trên trường. Cháu Nhung không có xe đạp, có ai mới cho chiếc xe, cháu khoe cháu đi xe đạp được rồi, chị mừng, ai ngờ sáng nay cháu chết đuối cùng chiếc xe. Khi đưa cháu về trong nhà không có cái chi trơn, đọi dĩa không có, lấy dĩa ra đựng đồ thắp hương cho cháu cũng không có, trong nương vườn không có cây chi bán nỗi chục bạc.
Khi Dân Áo Tơi đến, đứa em thứ 4 cũng đang đói lã, một chị hàng xóm cho cháu ăn thạch dừa mà cháu nuốt ừng ực. Khi đưa quan tài em Nhung đi rồi, thau hương để ở giữa nhà vì không có bàn để thờ. Không ngờ, Dân Áo Tơi ngày nay còn khổ đến thế.
Chia sẻ nỗi đau cùng gia đình, trao tiền hỗ trợ mai táng, ở lại đưa tiễn cháu 1 đoạn, Dân Áo Tơi ra về, thầy giáo đi cùng Dân Áo Tơi nói: " Năm 1945 có chị Dậu, bây dừ có gia đình này". Dân Áo Tơi thấy xót xa, nghẹn ngào, nước mắt ứa ra như chính người thân mình vừa trải qua nỗi đau này vậy.
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014
Chuyện người Việt Nam chuyển giao công nghệ tàu ngầm cho Libya
Chuyện người Việt Nam chuyển giao công nghệ tàu ngầm cho Libya
(PetroTimes) - Ông Phan Bội Trân - người vừa hoàn thành hợp đồng đóng 5 tàu lặn cho Malaysia tiết lộ bí mật gây sốc: “Tôi chính là người đã chuyển giao các công nghệ đóng tàu ngầm cho Libya để nước này có thể chống lại phương Tây trong suốt thời gian dài”.
Tuổi thơ gắn với một chữ “i”
Thuở sinh thời, ông Phan Bội Trân còn nhớ cái tên của mình luôn gây ra nhiều phiền toái. Cha mẹ đặt tên cho ông với họ lót “Bội” như gửi gắm sự xuyên suốt của một dòng họ. Những năm thập niên 50, cha ông tham gia phong trào đánh Pháp nên cái tên của ông cũng gặp nhiều trở ngại.
Cảnh sát chế độ cũ nắm lý lịch thân sinh ông Trân khá rõ. Khi đi khai sinh, cha ông Trân khai tên cho con thì bị bắt lần thứ 2. Chính quyền thời bấy giờ phát hiện ông nội là Phan Bội Châu nên nghi ngờ cha ông Trân hoạt động chống Pháp.
Ông Phan Bội Trân.
Cha bị bắt, mẹ ông Trân lại đi khai sinh tên cho con. Rút kinh nghiệm, cụ bà khai đổi tên lại thành Phan Bộ Trân, tức bỏ bớt 1 chữ “i” phía sau họ lót. Trong suốt 12 năm học, thầy giáo cũng đều tự thêm một chữ “i” như gắn với số mệnh. Cứ dịp đầu năm học, mẹ ông Trân lại phải lên trường xin điều chỉnh lại tên con trong học bạ.
Sinh ra trong gia đình bậc trung, ngôi trường ông Trân học từ thời thơ ấu cho đến bậc trung học đều là trường dành cho con cán bộ cao cấp của chế độ cũ. Đến bây giờ, ông Trân vẫn còn nhớ cái tên ngôi trường gắn bó với ông suốt từ thời ấu thơ đến trưởng thành.
Ngôi trường tên LaSanTaBerd - nay là trường Trần Đại Nghĩa. Những đứa trẻ Tây cũng chung lớp, chung một mái trường với ông. Cụ bà rất ngại chuyện này. Mẹ ông ngại con không cùng “hệ” sẽ dễ bị ăn hiếp. Ông ý thức được gia đình thân với cách mạng nên chỉ biết chăm chỉ học và đạt khá giỏi suốt 12 năm. Đến thời đại học, ông Trân đến Lãnh sự quán Pháp để xin cấp hộ chiếu du học.
Lần này, ông mang sẵn 1 bộ hồ sơ đề phòng việc khai lại tên. Sự chuẩn bị trước không thừa, cán bộ lãnh sự quán lại tự thêm một chữ “i” vào sau họ lót trong hộ chiếu. Ông Trân phải lấy bộ hồ sơ mang theo để xin điều chỉnh tên.
Ông Trân sinh ra tại quận Bình Thạnh. Ông sống từ nhỏ đến lớn trong căn nhà trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, sát cầu Thị Nghè. Tuổi thơ của ông Trân gắn bó với dòng kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè trong xanh. Cha mẹ ông có cuộc sống không êm đềm.
Ông Trân kể về người mẹ với niềm tự hào vô bờ bến. Quãng thời gian cha ông bị bắt, mẹ ông phải thay cha tảo tần sớm hôm chăm sóc các người con. Đến khi cha được thả ra, cụ ông bị tra tấn và tàn phế dưới đòn roi của chế độ thực dân phong kiến.
Gia đình ông Trân có 5 anh em. Ý thức được hoàn cảnh đất nước thời chiến, cả 5 anh em đều yêu thương, bao bọc và cùng nhau học hành. Các anh em lần lượt ra nước ngoài học trong niềm vui sướng của ông bà cụ. Nhà có 5 người con thì 2 người đã sống ở Pháp, 2 người sống ở Mỹ và chỉ một người sống ở Việt Nam.
Ông Trân kể, hồi học xong đại học ở Pháp, ông quyết định chọn mảnh đất này làm nơi lập nghiệp. Năm đó, ông vừa tròn 24 tuổi. Tốt nghiệp đại học thuộc lại ưu, ông được nhận vào làm tại công ty Comes, chuyên đóng tàu ngầm, phi cơ, máy bay…
Thời trai trẻ, ông Trân vốn dĩ đẹp trai và mang dáng vẻ hào hoa nên được nhiều cô gái yêu thầm, nhớ trộm. Ông bộc bạch rất thật: “Hồi còn trẻ, tôi cũng từng có những mối tình với 4 cô bạn người nước ngoài, 2 cô người Hà Lan và 2 cô người Pháp”.
Ông nói ra không phải để khoe mà để minh chứng, con gái ngoại quốc vẫn thích những người đàn ông “có tài” và không hề bị phân biệt sắc tộc hay màu da. Ông đã cho ra nhiều sản phẩm và được cấp bằng sáng chế xe đạp ba bánh của Cục sở hữu trí tuệ Pháp.
Cống hiến công nghệ đóng tàu ngầm quân sự cho tổ quốc
Sáu năm quần quật với công việc, đến năm 30 tuổi, ông Trân lập gia đình với một cô gái người Việt và có được 1 cháu trai kháu khỉnh. Sống tại Pháp với công việc ổn định và là niềm say mê nhưng ông vẫn nung nấu ý định quay về để phục vụ cho đất nước. Ông Trân thích sống tại Pháp nhưng lúc tuổi xế chiều về Việt Nam ông vẫn cảm thấy thoải mái hơn.
Quãng thời gian sang Pháp học tập và làm việc, ông Trân đã bắt đầu nghiên cứu rất nhiều trong ngành kỹ thuật Composite. Hơn 27 năm về trước, ông âm thầm nghiên cứu tàu ngầm và ấp ủ ước mơ có khả năng cống hiến cho tổ quốc, cho đất nước xây dựng một lực lượng tàu quân sự đủ mạnh. Năm 1988, ông Trân từng chuyển giao công nghệ và bản vẽ tàu ngầm cho Libya để họ có thể tự sản xuất.
Ông Phan Bội Trân bên tàu ngầm Yết Kiêu 1.
Thời điểm này, Libya bị “chèn ép” bởi các thế lực phương Tây nên ông đã dang tay giúp đỡ không vụ lợi. Đặt câu hỏi thắc mắc về việc “tiết lộ” bí mật vũ khí cho quốc gia khác khi đang làm việc trên đất Pháp, ông Trân nói ngay: “Bản vẽ tàu ngầm của tôi được dựa trên những thiết kế đã được Pháp công bố rộng rãi trước đó. Bằng khả năng hiểu biết và tự nghiên cứu của bản thân, tôi cải tiến thành sản phẩm công nghệ riêng của mình và trao cho chính quyền Libya”.
Ông Trân tình nguyên giúp họ thiết kế những mẫu tàu ngầm để có thể phục vụ cho việc bảo vệ đất nước. Không lâu sau đó, quân đội Libya đã sản xuất được hàng loạt các tàu ngầm phục vụ cho công cuộc bảo vệ và tái thiết đất nước.
Năm 2006, cơ duyên trở lại Việt Nam đã đến với ông. Một công ty tại Pháp đặt hàng làm tóc giả cho ma-nơ-canh nên ông Trân quyết tâm về quê hương để tổ chức sản xuất và xuất hàng sang Pháp. Thời điểm này, ông đã ngoài 52 tuổi. Bỏ hẳn mọi danh lợi đang được thụ hưởng tại Pháp, ông Trân về Việt Nam lập gia đình và có được 2 cháu trai, cháu lớn 7 tuổi, cháu nhỏ 3 tuổi.
Người vợ của ông ở nhà chăm bẫm 2 đứa trẻ kháu khỉnh. Ông nhẩm tính mình mới chỉ sống ở Việt Nam có 20 năm. Suốt quãng thời gian đầu định cư tại quê nhà, công việc làm tóc giả thuận lợi chỉ được vài năm đầu. Đến năm 2009, nền kinh tế thế giới bị rơi vào suy thoái, lượng tóc giả xuất ra nước ngoài ít hẳn so với trước. Đến bây giờ, ông Trân chỉ sản xuất để cầm chừng.
Hằng ngày, ông vẫn cắp cặp đi dạy tại một công ty Việt Nam (có trụ sở tại khu Cát Lái, quận 2) chuyên sản xuất về du thuyền làm bằng vật liệu composite. Ông Trân muốn truyền đạt lại tất cả những hiểu biết về loại vật liệu này cho các thế hệ sau này.
Trong suốt quãng thời gian còn học tập và làm việc tại Pháp, ông bỏ công nghiên cứu rất nhiều trong ngành kỹ thuật Composite và sáng chế rất nhiều sản phẩm liên quan. Về Việt Nam, ông Trân chế tạo thành công xe đạp điện 2 bánh bằng vật liệu nhựa composite và được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bằng chứng nhận vào năm 2013.
Khi từ Pháp về Việt Nam, ông Trân muốn chuyển giao tất cả các công nghệ chế tạo tàu ngầm cho Bộ quốc phòng và được đón nhận nồng nhiệt. Vấn đề thủ tục chuyển giao còn gặp nhiều khó khăn nhưng ông vẫn nhận được sự động viên khích lệ. Ông chỉ muốn cống hiến những kiến thức, những kinh nghiệm về đóng tàu ngầm ở nước ngoài đã từng học được.
Dòng máu Lạc Hồng trong con người Việt như thôi thúc ông càng tâm huyết hơn việc nghiên cứu những thiết bị quân sự, nhất là tàu ngầm để tự vệ với những thế lực bên ngoài uy hiếp, xâm phạm vùng biển Việt Nam. Ông tự tin khả năng của mình có thể xây dựng một lực lượng đủ mạnh để đáp trả những vũ khí tiên tiến hiện nay.
Ông Trân tự nghiên cứu và sản xuất tàu chỉ nhằm mục đích “đơn giản hóa các thủ tục”. Về nguyên tắc để đề tài được nhà nước duyệt kinh phí, cá nhân người trình đề tài hoàn thành và nghiệm thu đề tài. Trải qua quá nhiều khâu, ông bỏ tiền túi ra làm tất cả. Khi tàu ngầm hoàn thành, ông Trân nói: “Nhất định tôi sẽ tặng và không lấy tiền của cơ quan nhà nước”...
(Còn tiếp)
Hưng Long
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)







